
XEM XXX ONLINE CÔ GIÁO NGỦ VỚI HỌC SINH
từ khóa: sms kute, sms xep hinh mien phi, sms chuc tet 2014, tin nhan chuc tet 2014 cuc dep va doc, sms tin nhan chuc mung nam moi và game mien phí, game cho android, hack avatar free cho game điện thoại, thế giới phim sex , ảnh xxx sex...
Dũng cười gằn:
- Nếu nó có thật, tôi sẵn sàng thừa nhận nó. Nếu cô muốn, tôi sẽ gởi tiền chu cấp cho nó hằng tháng.
Ly nức nở nói:
- Anh đừng nói vậy, ý em về đây không phải vì tiền hay bất cứ điều gì. Em vì anh và vì con của mình, anh đừng hiểm lầm em.
Dũng lẳng lặng không đáp, một lúc sau anh mới lạnh lùng hỏi Ly:
- Vậy cô tính sao?
Ly ngẫng khuôn mặt ướt đẫm lên nhìn Dũng. Dũng không đành lòng, anh đưa tay vốt lại mái tóc cho Ly, mái tóc của người con gái ngây thơ mà một thời anh thương mến. Ly cảm động cầm lấy tay Dũng mà rưng rưng nước mắt:
- Em biết anh còn thương em lắm, quay về đi anh…
Dũng mỉm cười lắc đầu:
- Không, em đừng dại nữa, đừng chờ đợi anh làm gì. Một năm trước anh chia tay em cũng chỉ vì sợ có ngày hôm nay, em sẽ đến tìm anh và nói rằng em chờ anh. Anh không muốn cuộc đời em bị đánh mất vô cớ. Rồi sau đó em đi du học ở Mỹ, anh nghĩ rằng em đã quyết định đúng đắn, em sẽ quên được anh…
Ly oà khóc ngắt lời Dũng:
- Em không làm được, anh biết không…! Đêm nào em cũng nhớ đến anh, ngồi nhìn con trưởng thành từng ngày trong bụng mình mà không tài nào dứt bỏ được hình bóng anh. Em chỉ mong có ngày được sinh con ra, dắt con về Việt Nam để cho nó được chạy đến bên anh mà kêu anh một tiếng ba, cả gia đình mình sẽ đoàn tụ, vui vẻ biết chừng nào hả anh. Tại sao anh lại có thể ích kỉ đến như vậy, mọi chuyện anh đều tự quyết định lấy, anh có từng nghĩ đến cảm giác của tôi không?
Dũng buồn bã lắc đầu:
- Anh xin lỗi…
Ly vẫn lắc đầu:
- Không, dù sao cũng là quá khứ rồi. Em quyết định trở về đây là chấp nhận tất cả, miễn sao không mất anh, để con mình được có cha, anh có hiểu điều đó không?
Dũng ngạc nhiên nhìn Ly, anh không hiểu ý của cô. Ly bèn giải thích:
- Em tưởng anh thương người con gái khác, nên quyết định chấp nhận chia xẻ anh cho người đó. Miễn sao… nhưng không ngờ lại là…
Dũng thở dài, anh vò đầu cúi xuống cố tránh né ánh mắt của Ly. Cô hy sinh biết bao nhiêu cho anh đến giờ anh mới hiểu được tấm chân tình của cô. Anh vô cùng cảm ơn cô, nhưng trái tim anh đã thuộc về con người khác, con người đang nằm bất động bên trong phòng kia. Anh cảm thấy mọi tội lỗi đều do chính anh gây ra, và suy xét cho cùng thì Khánh nằm ở đây cũng là tại anh chứ không phải tại ai khác.
Thy chậm rãi hỏi khẽ:
- Vậy… mày quyết định sao Dũng?
Dũng ngẫm nghĩ một hồi rồi ngước đầu lên nhìn Thy lơ đãng nói:
- Mày tuyệt đối đừng nói ai chuyện này, nhất là Khánh nghe không!
Thy gật đầu miễn cưỡng:
- Nhưng mày định giấu nó bao lâu, suốt đời à?
Dũng lắc đầu:
- Bao lâu hay bấy lâu. Mày thấy nó phản ứng như thế nào rồi đó, tao sợ…
Thy gật gù đồng ý:
- Ừ cũng đúng. Có khi nên làm như vậy tốt hơn.
Dũng quay sang Ly hỏi:
- Vậy mẹ em có biết chuyện này?
Ly lắc đầu:
- Em không cho ai biết chuyện này hết. Bên đó bạn bè em nó giúp đỡ em nhiều lắm, nhưng là người Mỹ cả thôi nên không quen biết gia đình em, anh khỏi lo.
Nhìn Ly mỉm cười chua chát, Dũng khẽ lắc đầu:
- Em đừng nói vậy, ý anh không phải như vậy đâu…
Ly chỉ khẽ khịt mũi, không biết cô khinh khi anh hay là cô nghẹt mũi thật. Dũng gật gù:
- Vậy giờ em tính sao?
Ly lắc đầu:
- Còn tính gì nữa, chiều nay em ra máy bay về Mỹ luôn, sáng em gọi đặt chỗ rồi, có người bỏ vé. Từ nay về sau em không làm phiền anh nữa.
Dũng vội vàng nói:
- Em đừng cay đắng vậy. Chuyện này lỗi là ở anh, để anh chịu trách nhiệm được không? Anh biết em đã hy sinh nhiều vì anh, anh cảm kích em nhiều lắm, anh không để em khổ nữa đâu.
Thy vội chen ngang vào:
- Vậy mày định…
Dũng thở dài đáp gọn lỏn:
- Nuôi đứa bé!
Ly thảng thốt:
- Anh nói sao?
Thy há hốc mồm kinh ngạc:
- Mày giỡn à? Còn thằng Khánh thì sao, giải thích sao đây? Còn gia đình mày nữa?
Dũng vẫn điềm nhiên:
- Thì đành nói là…
Rồi anh nín bặt, anh không tìm được lý do gì để nói dối Khánh. Ly lạnh lùng nói:
- Anh có chịu em cũng chẳng chịu. Để nó sống không cha còn hơn có người cha như vậy.
Dũng ngơ ngác nhìn Ly hỏi:
- Như vậy là sao?
Ly rơm rớm nước mắt:
- Là đàn ông mà không giống đàn ông,… cho nó ở với anh để sau này nó… ‘giống’ anh à? Không có chuyện đó đâu…!
Rồi cô đứng dậy bỏ đi một mạch. Dũng cắn răng chịu đựng câu nói cay đắng của Ly. Anh biết anh đau lòng một, Ly còn đau lòng gấp mười lần anh. Lần này cô ra đi là sẽ mãi mãi, không bao giờ anh được gặp con, gặp cô nữa.
Thấy Dũng bất động ngồi nhìn theo bóng dáng Ly biến mất hẳn, Thy chỉ còn biết đưa tay ôm đầu. Bản thân anh cũng không biết nên khuyên Dũng đuổi theo hay ở lại nữa.
* * *
Dũng bước vào phòng lơ đãng nhìn mọi người, theo sau là Thy đưa mắt nhìn mọi người khẽ lắc đầu ngụ ý để mọi người đừng hỏi han gì Dũng cả. Dũng âu yếm nhìn Khánh rồi anh lại nhắm mắt gục xuống cạnh giường. Thanh vỗ về Dũng nhưng anh không biết kiếm câu nào an ủi. Thy liếc nhìn đồng hồ nhỏ nhẹ nói:
- Sắp tỉnh rồi đó, tao đi mua đồ ăn trưa cho tụi bay nghe?
Nhưng cả đám chẳng đứa nào buồn phản ứng. Tất cả vẫn đổ dồn về phía Khánh đang nằm bất động trên giường.
- Thôi vậy để tao mua cho Khánh, nó cần ăn.
Dũng dặn với theo:
- Mua vài hộp sữa dùm tao.
Thy phẩy tay bước ra cửa:
- Yên tâm đi.
Dũng siết chặt lấy tay Khánh, anh nhìn lướt qua khuôn mặt khôi ngô của người yêu. Đôi mắt nhắm nghiền vô thức, khuôn mặt hồng hào đầy sức sống ngày hôm qua đã trắng bệch ra, đôi môi đỏ hồng luôn tươi đã lợt lạt, khô khốc vô hồn. Nhưng dưới đôi mắt Dũng, Khánh vẫn đẹp như ngày nào, vẫn luôn là thiên thần của anh. Anh say sưa ngắm nhìn khuôn mặt thiên thần ấy, đôi mắt đang nhắm nghiền vô thức ấy và chờ đợi từng giây không chớp mắt.
Khánh khẽ hé mở mắt ra, anh chớp mắt nhì rõ từ khuôn mặt thân quen đang nhìn anh mỉm cười ấm áp. Dũng nhìn Khánh trìu mến nói:
- Chúc mừng em đã trở về.
Khánh lại một lần nữa nhận ra mình đang nằm ở bệnh viện, một căn phòng cũng chẳng khác gì mùa Noel năm cũ. Không hiểu sao anh và Dũng cùng nhìn nhau rồi cả hai bật cười khanh khách. Mọi người nhìn nhau không hiểu được chuyện gì, Thanh vội sờ trán Khánh nói:
- Không lẽ nó bị đập đầu sao?
Dũng phì cười, anh gạt tay Thanh ra rồi nói:
- Không phải, chỉ là một sự trùng hợp thôi.
Khánh cũng đỏ mặt nói:
- Ờ phải, một năm rồi, có duyên thật…
Dũng khẽ bịt miệng Khánh không để anh nói hết câu:
- Bậy bạ… không được nói nữa.
Nhìn đôi chim câu đang âu yếm nhau mà mọi người mỉm cười trong hạnh phúc. Thanh ôm chặt lấy Đức bằng tất cả sức lực của anh, còn Mai thì đưa tay quệt dòng nước mắt, cô khóc vì cảm thấy hạnh phúc cho đôi bạn trẻ kia.
Thy đã mua nước về, tay hắn xách một bịch nylon to đùng đứng tựa cửa ra vào từ khi nào mà mọi người không hay. Bấy giờ hắn mới lên tiếng:
- Khoan, hai đứa bay dừng lại một chút… có đứa nào nói cho tao biết là chuyện gì mà vui dữ vậy không?
Vừa nói hắn vừa lôi ra hai lon sữa bò, một hộp nhựa được bọc giấy kĩ mà theo Đức nghĩ đó là cháo, rồi sau đó là gần một chục trái cam, quýt đầy nhóc.
Khánh đỏ mặt nhìn Dũng, Dũng mỉm cười siết chặt tay anh rồi quay sang Thy giải thích:
- Noel năm ngoái Khánh cũng nằm viện ở đây, cũng như thế này…
Mọi người ồ lên một tiếng, Thy tiếp luôn:
- … vậy thôi sao?
Dũng ấp úng:
- um… lần đó Khánh nói… um… yêu tao!
Cả đám bật cười vui vẻ làm Khánh sượng chín cả mặt. Thy châm chọc:
- Coi bộ tụi bay muốn vào đây để ăn mừng kỉ niệm một năm à?
Dũng phì cười:
- Thằng qủy… dẹp cái miệng mày đi.
Anh nhận ra mình siết chặt tay Khánh quá khiến anh đang nhăn nhó. Dũng giật mình vội buông lỏng tay:
- Ồ, xin lỗi… đau không?
Khánh nhăn nhó gật đầu. Dũng nhẹ cốc một cái vào trán Khánh nhỏ nhẹ nói:
- Đồ khờ,… sau này không được vậy nữa nghe không?
Khánh chỉ khẽ ừ hữ không đáp. Anh đưa cánh tay mình lên ngắm nghía. Khác với năm trước, lần này nó chỉ được quấn băng dày cộm vòng quanh cổ tay anh. Anh thử cục cựa cổ tay nhưng đã vội nhăm mặt, hình như nó hãy còn đau lắm. Bên tai anh, Dũng khẽ rên rỉ:
- Em đau một còn anh đau gấp trăm lần đây nè,… làm ơn sau này đừng vậy nữa… anh xin em đó!
Khánh khẽ gật đầu nhìn Dũng, anh đưa tay Dũng lên môi hôn một cái nhẹ nhàng.

